NHỮNG TẤM LÒNG (NGUYỄN THỊ BÍCH THUẬN)

Tháng Mười Một 14, 2017 3:47 chiều

 

NHỮNG TẤM LÒNG

Đã lâu rồi em về lại quê hương,

Chiến tranh qua mấy mươi năm rồi nhỉ?

Mái tranh nghèo giờ chỉ còn dấu lửa

Trên bầu trời trong những buổi hoàng hôn.

Đôi má trẻ xóm nghèo giờ đã thắm hồng hơn

Bởi áo ấm, cơm no và những manh áo mới.

Đường đến trường giờ không còn lầy lội,

Sau cơn mưa giăng suốt mùa đông.

Phải chăng em ngày nay có phép tiên

Biến hóa được những gì con người thường mơ ước?

Cho đứa trẻ tật nguyền chiếc xe lăn để tiến lên phía trước,

Cho cụ già đơn chiếc những mái ấm tình thương.

Không đâu em, làm gì có phép tiên

Là tấm lòng của đồng bào mình đó.

Dang rộng vòng tay đón trẻ thơ đường phố

Mở lớp tình thương cho em biết i tờ.

Những gói mì tôm khi trận bão sang mùa,

Mảnh chăn ấm trong những ngày giá rét.

Biết bao điều, em nói sao hết được

Lòng nghĩa nhân của tất thảy mọi người

Dâng hoa thơm cho cả cuộc đời.

Để giờ đây khi trở về quê mẹ

Đón trong vòng tay tiếng cười con trẻ

Vững trong lòng chỉ một niềm tin.

Thương dân nghèo là gói trọn ân tình

Gói lòng bao dung của những nhà từ thiện .

Dấu thập đỏ là trái tim nguyên vẹn

Biết sẻ chia đau đớn cho đời

Biết đập mãi cho đất nở nụ cười

Cho hoa thơm luôn kết chùm quả ngọt

Cho trọn vẹn bao điều mong ước

Để ngàn đời đất nước trọn niềm vui !

Quảng Thọ ngày 6/11/2017

Người sáng tác

Nguyễn Thị Bích Thuận

( Gv Trường THCS Quảng Thọ ,

TX Ba Đồn , Quảng Bình )